Áp lực điểm số ở đại học

Áp lực điểm số ở đại học

✏️
Chia sẻ kiến thức
🎓
Học cách học
🙌
Cộng đồng học tập

Áp lực điểm số ở đại học

Giang Nguyen 08/2022

image

Môi trường xung quanh tôi

Tôi học trường Sư phạm Hà Nội, một trường đào tạo giáo viên hàng đầu cả nước. Mang danh nghĩa là các thầy cô giáo trong tương lai, sinh viên chúng tôi mang một gánh nặng nào đó về điểm số, bằng cấp.

Nhiều lúc tôi cũng băn khoăn rằng liệu nếu tôi học ở một ngôi trường kinh tế, những câu chuyện ngày ngày quanh tôi có còn chỉ quanh quẩn mỗi chuyện học, chuyện thi được mấy điểm, ra trường bằng gì?

Chúng tôi tự ngầm hiểu với nhau rằng: Là giáo viên thì không được học kém, phải là tấm gương tốt cho các em học sinh noi theo. Điều này thì không có gì sai cả. Tôi từng nghe một người anh cùng ngành kể rằng nỗi sợ lớn nhất khi đi làm của anh ấy là không thể giải đáp được câu hỏi của học sinh. Mà tôi nghĩ nghề nào cũng vậy, phải giỏi kiến thức chuyên môn thì mới có thể thành công được. Vấn đề nằm ở chỗ nhiều người vẫn lầm tưởng hay quy đổi một cách máy móc từ điểm số sang năng lực. Và ở trường tôi, việc này xảy ra khá thường xuyên.

Thực tế thì việc nghĩ rằng cứ GPA xuất sắc, bảng điểm full A thì mới có công việc tốt có lẽ chỉ là giả định của một bộ phận sinh viên thôi. Bởi vì, ngay cạnh tôi, bạn thân của tôi đã có một công việc tại một trường tư thục tốt bậc nhất thành phố ngay cả khi chưa lấy bằng tốt nghiệp, thậm chí GPA chỉ đang ở mức khá. Đơn giản một điều là bạn ấy chứng minh được năng lực với nhà tuyển dụng. Hết! Bạn ấy có công việc bao nhiêu người mơ ước mà chẳng cần phải nhờ đến điểm cao.

Tôi và điểm số trên đại học

Tôi ban đầu mới vào trường cũng đặt nặng điểm số, cũng có phần may mắn vì tôi đạt được học bổng ngay trong năm nhất. Đó cũng là lí do trong tôi có rất nhiều sự lưỡng lự, rằng mình có nên tập trung “cày” GPA không.

Tôi cũng có lúc từng nghĩ mình sẽ giống như một vài bạn cùng khối, không làm thêm lấy kinh nghiệm, không học bất cứ thứ gì khác ngoài kiến thức trên trường, chỉ tập trung vào làm bài tập thầy cô giao và hoàn thành tốt nhất có thể. Thực tế là có kì học tôi làm như thế thật.

Nhưng kì lạ là, điểm cao rồi nhưng tôi vẫn thấy không vui. Tôi thấy có chút ngột ngạt khi bơi trong cả trăm trang sách chỉ toàn lý thuyết. Tôi muốn vùng vẫy để xem thế giới rộng lớn ngoài kia có gì và tôi làm được gì ở thế giới đó. Nói cách khác, tôi muốn

Thế là tôi lại thử. Tôi thử ngó lơ và thôi ám ảnh bởi điểm chác trên trường xem thế nào. Cũng vui là tôi thấy ổn, tôi thấy tốt là đằng khác. Tôi vẫn hoàn thành việc học trên trường, chát lọc phần kiến thức tôi có thể ứng dụng trong công việc chứ không còn tập trung vào những phần khó hiểu mà chính tôi không cảm nhận được nhiều ý nghĩa của chúng. Tôi cũng tự học bên ngoài những phần kiến thức nhà trường không dạy để hoàn thiện thêm năng lực của bản thân.

Lúc này, điểm số trên trường của tôi chỉ còn ở mức bình thường, không xuất sắc như ngày xưa. Đổi lại, kiến thức của tôi tăng lên, kĩ năng của tôi tăng lên, mối quan hệ của tôi được mở rộng. Giá trị của tôi tăng lên. Tôi biết ơn điều đó vô cùng.

Bước ra khỏi vùng an toàn

Một vài phép thử trên đưa cho tôi câu trả lời rõ ràng hơn về một lựa chọn tối ưu nhất. Một khi tôi ý thức được những việc mình đang làm, tôi chẳng còn băn khoăn về điểm số hay bằng cấp nữa. Tôi biết mình là ai, tôi biết mình cần gì, tôi biết người khác cần gì ở tôi.

Một luận điểm tôi mới đọc gần đây càng ủng hộ thêm cho lựa chọn thứ 2 của tôi rằng: Chúng ta chỉ trưởng thành khi chúng ta ra khỏi trường học. Chúng ta cần phải tiếp xúc với thế giới ngoài kia nhiều hơn.

Cũng giống như một giảng viên tôi rất quý trọng đã nói với tôi rằng: “Thầy mong gặp lại các em với tư cách là một nhà tuyển dụng chứ không phải mãi nhìn thấy các em trên giảng đường”.

Vỏ bọc đôi khi là thứ chúng ta tự tạo ra vì chúng ta sợ khi bước ra khỏi, chúng ta sẽ bị tổn thương, chúng ta sẽ không làm quen được. Tôi cũng từng có vỏ bọc của mình (giống kha khá sinh viên xuất sắc trong trường). Và giờ, tôi bước ra, có chút vấp, nhưng nhờ thế, tôi khám phá được nhiều điều trong cuộc sống này hơn.

Cũng chính là giáo viên tương lai, tôi càng nghĩ rằng việc xóa bỏ gánh nặng của điểm số là quan trọng. Tôi sẽ hướng cho học sinh theo đuổi giá trị thực sự của con người mình chứ không phải là những gì xã hội gán cho. Trước tiên, tôi thực hành trên chính con người tôi trước. Hạnh phúc và tự do!